Sử thi Ba Tư Shahnameh: “Ngẫm hay muôn sự tại trời”
Liệu có thể viết về một cuốn sách mà ta chưa đọc hết? Cụ thể là, có thể viết về một sử thi mà ta mới chỉ đọc được hai phần ba? Shahnameh của Ferdowsi, thi sĩ Ba Tư, có tuổi đời ngàn năm, là sử thi dài nhất thế gian, với khoảng 50.000 câu thơ, mỗi câu thơ hai mươi hai âm tiết, dịch sang tiếng Anh dài một ngàn trang, tôi mới chỉ đọc đến trang thứ 700 khi viết bài này, cho số báo in cuối cùng của Tia Sáng, một số báo rất đặc biệt.
Yves Klein và minh triết của màu xanh: Hội họa trừu tượng như hiện tượng của cái nhìn
Yves Klein không chỉ mở ra một “gam màu mới” trong mỹ thuật thế kỷ XX, mà mở ra một “cảnh giới mới” – nơi nghệ thuật và thiền định, phương Tây và phương Đông, tư duy và trực giác, cùng hội tụ trong một điểm tuyệt đối của tự…
Châu thổ đi tìm câu chuyện của mình
Với Sóng đồng bằng, Vũ Thành Sơn kể một câu chuyện của riêng mình về châu thổ, về một vùng đất đặc biệt trong lịch sử Việt Nam.
Roy Andersson: Một chú chim bồ câu tội lỗi
Nhà phê bình Roger Ebert từng nhận xét “World Of Glory” của đạo diễn Roy Andersson là một bộ phim vận hành trên logic của tuyệt vọng — không chừa chỗ cho bất kỳ tia sáng nào. Nhưng với tôi, tác phẩm ấy lại tựa như tiếng lòng nhân ái…
Tương tác xã hội giúp hình thành trí nhớ dài hạn
Một nghiên cứu mới cho thấy các tương tác xã hội đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành trí nhớ dài hạn.
“Seiobo there below”: Hãy nhìn Vệ Nữ, nhìn A Di Đà
Hành động nhìn là một hành động quan trọng trong tiểu thuyết của Krasznahorkai.
Đọc Laszlo Krasznahorkai ở Việt Nam: Từ một trải nghiệm trên giảng đường
Tôi không quá thất vọng vì việc đọc Krasznahorkai lại chật vật, thậm chí có vẻ như không đi đến đâu như vậy. Xét đến cùng, sinh viên của tôi cũng là hệ quả của việc dạy văn, đọc văn mà dù rất cố gắng đổi mới sách giáo khoa…
Tiếng đàn mê hoặc của Daniil Shafran
Với những người yêu nhạc cổ điển nói chung và yêu tiếng đàn cello nói riêng, Daniil Shafran luôn được coi là nghệ sĩ xuất sắc, sở hữu những kỹ năng biểu diễn độc đáo và mang lại cho người nghe những cảm xúc tuyệt vời.
Krasznahorkai László: Bậc thầy của tận thế
Sau 23 năm (2002) kể từ Kertész Imre, tác giả tiểu thuyết “Không số phận”, văn học Hungary lại một lần nữa được giải thưởng cao quý nhất vinh danh, nhà văn Krasznahorkai László.
Họa sĩ: Thợ vẽ giỏi nghề hay nghệ sĩ sáng tạo?
Phẩm chất cốt lõi của một nghệ sĩ là gì? Là thao tác hình thể thuần thục, hay là khả năng khai sinh một ngôn ngữ hình ảnh mang tư tưởng độc lập?
Camille Saint-Saëns: Tôi đã say mê ngắm nhìn các thiên thể
Khi dành cho tôi cái vinh dự nguy hiểm là quan tâm đến tôi, người ta rất hiếm quên nhắc đến, trong số những phẩm chất tưởng tượng được gán cho tôi, cái phẩm chất của họa sĩ và nhà thiên văn học.
